Cảm Tết

Lượt xem : 155 lượt xem

      Tôi còn nhớ mãi cái hôm ấy – ngày tôi mới lên bảy, cái ngày mà người ta hạ cây nêu ở ngõ nhà tôi. Hạ một cây tre có cái tàu lá chuối, nhưng đã làm cho tôi đứt từng đoạn ruột. Đứng nhìn mấy người nhà tôi thọc xuống đất đợ cây nêu lên, gióng nó xuống, lại chặt nó ra từng khúc, thì tôi tưởng như họ đã làm một điều gì thương tâm, tàn nhẫn vô cùng. Hạ một cây tre có cái tàu chuối, nhưng trước mắt tôi như thấy đổ nát cả một thế giới, xao động cả một trời đất.

Cây nêu

Cây nêu ngày Tết ở một làng quê – Ảnh Internet

Giọt mưa dầm, tiếng pháo nổ, làn khói bay, hương thủy tiên, mùi bánh chưng… cùng với những sự vui say đầm ấm, sự mơ ước nồng nàn, cả bao nhiêu cái khả dĩ, làm cho cảnh Tết đẹp đẽ, khả ái đều như tan tác mất rồi.

Lòng tôi ngao ngán, chán nản quá chừng, tôi tưởng tôi không còn có lúc yêu đời được nữa, còn có lúc đánh miếng bánh chưng với cá khô mà miệng tôi biết lấy làm thích thú, hay là nghe tràng pháo chuột nổ tì tạch mà lòng tôi biết nhảy nhót. Tôi thấy cái Tết nó khả ố vô cùng, hèn nhát vô cùng, hèn nhát vì đang tâm đánh lừa một đứa bé ngây thơ. Tôi nghiến răng, nguyện với tôi rằng chẳng để cho ai gạt một lần thứ hai nữa…

Những ngày tháng lại đi… Lòng căm tức, buồn chán của tôi cũng theo đi… Tôi bắt đầu yêu những cái ánh nắng mặt trời buổi mai dọi ở trên đồng lúa xanh, yêu những tiếng hót dịu dàng con chúp mào ở trên ngọn tre.

Rồi một hôm kia, tôi đương mơ màng, mường tượng, mắt tôi thoạt thấy một người đàn bà mặc toàn áo trắng, tay nắm một chòm thủy tiên.

Người đã có cái đẹp của Tiên Nga, lại trẻ trung, tươi tắn… Thấy tôi, Người mỉm miệng cười rồi đưa cái tay rất mềm mại ngoắt tôi: “Đến đây! Em đến đây với chị! Chị cho quà, cho bánh… Em yêu quý của chị! Em hãy đến đây!”

Giọng nói ngọt ngào, mặn mà biết bao! Thế là tôi đến! Tôi ngậm miếng mứt gừng, tôi uống hớp rượi cúc, tôi xềnh xoàng, tôi vui say… Nhưng khi tôi quay lại thì người bạn tên Tiên Nga của tôi đã thoăn thoắt rẽ lánh đường nào! Tôi lại chán đời! Tôi lại ngao ngán! Tôi lại chửi rủa hắn! Nhưng mà năm năm hắn lại cứ đến rảo trước mắt tôi, xui giục, trêu ghẹo tôi… Mỗi ngày tôi thấy tôi già, mà hắn vẫn cứ trẻ trung, đẹp đẽ luôn, vẫn còn có cái bí thuật gì để mê hoặc tôi. Khôn lớn như ngày nay, tôi vẫn bị nó đánh lừa… Mỗi lần tôi thấy hắn đến, tôi lại phe phẩy như sắp gặp lại một người tình nhân yêu quý. Nhưng hỡi tâm ơi! Người tình nhân của mày chỉ là một con Điêu Thuyền ranh mãnh, sâu hiểm, hắn đã bỏ bùa cho mày rồi đó!

Mặc kệ! Miễn sao ta gắn bó, ta mê mết, ta nồng nàn say, ta đằm thắm yêu, yêu say cho đến chán nản, đến mệt mỏi, đến… thất vọng.

©️ Lưu Trọng Lư – Những nét đan thanh, nhà in Đắc Lập ấn hành tại Huế 1932, tr. 59-61

Đánh giá
093 202 6393
icons8-exercise-96 challenges-icon chat-active-icon